tháng 9, tiếng trống….

trầm hương (UT)

Anh B nói với tôi, “Tôi tính đăng bài thơ của Trần Mộng Tú trên giai phẩm Xuân mà sợ bà con phê bình tờ báo không đàng hoàng”.

Đó là những ngày cuối năm 1994. Anh B hơn tôi nhiều tuổi nhưng luôn giữ kẽ trong cách xưng hô. Anh là một người làm báo rất cẩn trọng. Cùng trong một thành phố nhưng mỗi năm, chúng tôi gặp nhau đôi khi một lần. Đôi năm chẳng có lần nào. Nhưng không có nghĩa là tôi ít quý trọng anh. Trái lại là khác.

Tiểu bang chúng tôi ở có truyền thống đạo giáo nghiêm nhặt. Cái đạo không cho phép tín đồ được uống rượu bia, cà-phê, hút thuốc. Ngay cả nước ngọt  có … mầu (như Coke, Pepsi hay Dr Pepper) cũng không. Nhưng bù lại, người đàn ông được quyền có nhiều “phòng”.  Điều đáng buồn cho những người đàn ông đó là bây giờ, luật pháp nước Mỹ đã ngăn cản cái quyền được nhiều vợ (để phát triển tín đồ) và người phụ nữ cũng không muốn vì đạo mà phải chia sẻ tấm tình chung. Chỉ còn rất ít người dân theo giáo phái Đa Thê (Polygamy) là còn ráng giữ cái sức mạnh của người đàn ông trong gia đình như thế .

Cái chuyện anh B sợ bà con phê bình tờ báo không đàng hoàng- dĩ nhiên- không phải là anh sợ những người dân bản xứ đạo đức. Chỉ là số người tỵ nạn Việt Nam tuy nhỏ nhưng cũng dễ gây thành chuyện xầm xì từ đầu làng đến cuối ngõ đấy thôi.

Tôi nói, Em chưa đọc  thơ Trần Mộng Tú bao giờ. Anh cho em xem thử.

Và tôi đã yêu thơ Trần Mộng Tú từ đó.

Bài thơ có nhiều lần người nữ “mở áo cho Xuân coi lồng ngực”. Xuân không phải tên của một chàng thanh niên nào cả. Xuân là mùa Xuân. Là lồng ngực cô mang trái tim thắm đỏ những nhung nhớ thương yêu của quê cũ, của chờ đợi; của thủy chung tìm kiếm; của ngậm ngùi xót xa cho phận mình.

…  Đã lâu quá anh không về gõ cửa
lồng ngực em. Trái đỏ vẫn còn nguyên
Ôi! Có phải mùa Xuân đang nhóm lửa
Tay lạnh thế này, ai sưởi cho em

(Gọi anh mùa Xuân- Trần Mộng Tú)

Tôi yêu cái nồng nàn lãng mạn của chị Trần Mộng Tú. Mở bất cứ tờ tạp chí hay sách báo Việt ngữ nào có trong tay, tôi cũng đều tìm xem có thơ Trần Mộng Tú hay không. Chị làm mới ngôn ngữ mà không cần làm dáng. Đam mê của chị nóng bỏng nhưng lại dịu dàng biết bao. Tháng 9, mùa tựu trường của cả nước Mỹ, tôi không còn nhớ đến Thanh Tịnh với đoạn văn vượt không gian và thời gian, “Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những áng mây bàng bạc….” mà trong tôi là bùi ngùi những câu thơ của Trần Mộng Tú:

Tôi đứng trong sương nhìn chuyến bus
Sáng nay vừa đậu ở bên đường
Những em áo đẹp tay cầm sách
Tóc tung trong gió cùng đến trường

Chốc nữa khi ngồi trong lớp học
Em viết gì giữa trang vở mới tinh
Tôi vạch một đường trên trang giấy
Nối tuổi già tôi với bình minh

Tôi vạch một đường trên trang giấy
Kéo thời gian lại với tuổi tôi
Kéo trường kéo lớp thời xưa cũ
Kéo cả quê hương ở cuối trời

Chốc nữa khi ngồi trong lớp học
Thầy vẽ tương lai trên bảng đen
Em có để hồn ngoài cửa lớp
Bụi phấn bay theo mỗi cánh chim

Tôi vạch một đường trên trang giấy
Mùa thu xưa bỗng lạnh quanh đây
Dĩ vãng khô như bình mực cạn
Tiếng trống rung trong bộ ngực gầy

(Khai trường- Trần Mộng Tú)

 

Tháng Chín, cùng với những cô cậu học trò nhỏ xinh xắn trông thơm ngon như viên kẹo mới, tung tăng trong những bộ quần áo đẹp đẽ đến trường, còn là hình ảnh của Bob, người dẫn đường (Crossing guard) của Horizon Elementary School cạnh nhà chúng tôi nữa.

Dạo ấy, Bob độ ngoài 60. Trông ông tráng kiện lắm với thân hình to cao. Khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười trẻ thơ không thua gì bầy học trò nhỏ. Ngày hai bận, tôi dẫn con đi bộ tới trường. Bao giờ ông cũng có những câu chào hay đùa vui cùng mẹ con tôi. Dần dà, thân hơn, lân sang những câu hỏi thăm đời sống riêng nhau. Một lần, ông than, nhà cửa ông dơ bẩn quá mà thiếu người lau chùi dọn dẹp.  Ông hỏi tôi có biết ai thì giới thiệu dùm. Ông chỉ có thể trả được 7$/ giờ. Không phải làm mỗi ngày nhưng mỗi 2 tuần một lần. Tôi đang vô công rỗi nghề, thấy tội, nhiệt tình: “Tôi có thể dọn cho ông được”. Ông hớn hở: “Thật nhé!” Ông hí hoáy viết địa chỉ. Nhà ông chỉ cách nhà chúng tôi con lộ chính. Cũng tiện.

Chồng tôi kêu lên: “Sao em thật thà cả tin quá thế! Nhỡ em qua, ổng nổi hứng…. bậy bạ thì sao?”. Tôi yếu ớt: “Tội ổng. Ổng già rồi. Xem ra cũng đứng đắn. Anh đừng lo”. Chồng tôi biết tính vợ, thở dài: “Thôi thì em giúp cho ổng một lần này thôi. Anh không muốn em làm việc kiểu vậy. Nói với ổng, em không rảnh. Nhớ chưa! Có đi thì dẫn cả …. 2 đứa con phòng hờ”. Tôi bật cười. Một đứa 6 tuổi, con gái. Một đứa 4 tuổi, con trai. Dù sao anh cũng có lý vì ít ra, khi cần, ba cái miệng cùng hét cũng to hơn một cái.

Cái công việc làm-chỉ-một-lần đó đã diễn ra suông sẻ. Kỷ niệm mà con gái tôi bây giờ còn nhớ là Bob dặn nó phải đi vớ trong nhà ông cho khỏi hôi chân. Và cái giường waterbed của ông thì là cả một kỳ quan, i như cái thuyền vĩ đại để chị em nó ngồi lái. Ông chỉ hơi buồn khi nghe tôi nói sẽ không còn rảnh nữa. Điều đáng nói là sau đó, ông tâm sự với tôi là ông thích phụ nữ Việt Nam. “Bà có thể kiếm cho tôi một lady Việt Nam để tôi làm bạn không?”

Vợ ông chết đã 5, 6 năm gì đó. Ông già ăn lương hưu. Vui vẻ. Có nhà cửa khang trang. Dám thêm cả khối tiền tiết kiệm trong nhà băng lắm à. Tôi làm con tính nhẩm kiểu mấy bà nội trợ, hân hoan nghĩ đến cô bạn thân xấp xỉ 40, độc thân chánh hiệu vừa từ Việt Nam qua, đang tạm làm housekeeper tại khách sạn Little America.

Tôi là một người bán hàng dở ẹc. Món hàng đưa ra, chùi bóng những ưu điểm (To cao. Vui vẻ. Đàng hoàng. Có nhà cửa. Không phải lo nuôi …. chồng); dấu bớt khuyết điểm (Già. Xấu đẹp tùy người đối diện), bạn tôi nghe với khuôn mặt càng lúc càng khó coi. Cuối cùng, bạn tôi buông thõng: “Bộ H tưởng Q chỉ lấy được Mỹ già hay sao? Nghèo thì nghèo, chỉ nghĩ nắm cái tay nhăn nheo, Q đã ớn. Cám ơn”.

Bạn cắt cái rụp tấm lòng thương người của tôi. Quả thật, tôi đã chỉ nghĩ đến chuyện bạn tôi cần một “người bạn” để có thể dựa đỡ mà quên đi nhiều điều. Tôi vớt: “Thế thì Q có bà bạn đồng nghiệp nào, giới thiệu dùm ổng”. Bạn tôi chừng như lấy lại được danh dự của mình, rộng rãi: “Ừ. Để Q hỏi bà L thử coi. Cái bà này cũng già rồi, qua theo diện có con lai. Gần 50 mà ngựa lắm. Hồi xưa bả là vũ nữ mà”. Tôi nghe lý lịch hơi rét. Q bảo, “Thây kệ. Thì giới thiệu họ làm bạn. Được thì được. Không được thì dang. Có ai còn trẻ trung nữa đâu!”.

Tôi kể với Bob về người bạn gái tương lai của ông. Bob sáng mắt: “Bả tên gì? Để tôi đến Little America tìm bả trước”.

Ông già thế mà nhiều lửa thật. Ông khoe với tôi 2 hôm sau: “Tôi gặp L rồi. Bả dễ thương lắm. Tôi hẹn sẽ đi chơi với bả someday”.

Tôi thuật lại với Q.

Q cười bò, “Bà L xấu hoắc. Cao, gầy tong teo. Trông khô như con mắm. Da men mét mà ổng khen được cũng hay.”

Chuyện tình sôi bỏng được hơn một tháng thì tịnh. Bà L kể với bạn tôi, lần hẹn đầu tiên, ông già rủ bả đi chơi bowling. Bả lịch sự ( mà cũng không đủ chữ để nói dài hơn Yes hay No) đi theo ngó. Sau đó, về nhà…. bình an.

Lần thứ hai, cũng bowling.

Lần thứ ba, bả không chịu, đòi đi Wendover đánh bài. Sau 3 tiếng ở sòng bài, Bob rủ bả về nhà Bob. Ông già bị bà L chê yếu xìu. “Trông to con mạnh khoẻ mà chẳng nên cơm cháo gì”.

Thế là xong.

Tôi không dám hỏi Bob dạo này ông ra sao. Chỉ thấy ông vẫn cười hồn nhiên: “Tôi thích bowling lắm. Tuần phải đi vài tối”. Cũng được. Tôi đâu trách nhiệm gì trong mối tình về chiều của họ. Những cái con quay (pin) ngã rạp xuống chịu thua trước quả banh nặng chính xác ông lia tới. Chúng nào dám chê ông to con mạnh khoẻ mà chẳng nên cơm cháo gì như người đàn bà Á Đông nọ.

.

Những đứa con tôi lớn dần. Chúng không cần phải nắm tay mẹ đến trường. Từ nhà, qua khung cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy chúng vừa đi vừa lăng quăng đá những vật lỉnh kỉnh trên đường I hệt như tôi thuở nhỏ. Ông Bob biến mất từ lúc nào tôi không rõ. Ông dọn nhà sang thành phố khác hay ông đã chết? Các con tôi cũng không rõ.

Nhưng mỗi năm, vào mùa tựu trường, ngang qua những ngã tư gần trường tiểu học, sao tôi vẫn nhớ hoài ông Bob. Và hồn thì ngùi ngùi âm vang của Dĩ vãng khô như bình mực cạn. Tiếng trống rung trong bộ ngực gầy.

trầm hương (UT)

 

Advertisements

di chúc của tôi

Nguyn Tài Ngc

http://www.saigonocean.com/trangNguyenTaiNgoc/vanNTN.htm

Hai tuần trước anh vợ tôi từ trần. Đây là đám tang thứ hai vợ chồng tôi dự trong vòng một tháng. Ở tuổi gần đất xa trời của tôi, chuẩn bị cho ngày buồn bã đó là việc nên làm vì thứ nhất, chuyện trọng đại đã sát gần đến đít, và thứ hai, nếu tôi không viết sẵn vài lời trăn trối thì vợ tôi sẽ ngỡ ngàng không biết quyết định ra sao, nên tái giá với chàng Mễ làm vườn hay ông Việt Nam độc giả của tôi có vợ lìa trần mười năm về trước nhưng lại thầm kín ái mộ nàng? mời đọc tiếp

lần đầu nghe tiếng hát Thái Hiền

Ca sĩ Thái Hiền. (Hình: Facebook Nina Hòa Bình)

 

WESTMINSTER, California (NV) – Nhiều người yêu nhạc có thể ngạc nhiên khi nghe tôi nói rằng chiều Chủ Nhật, 6 Tháng Năm vừa qua, trong chương trình “Cho Tôi Lại Ngày Nào” tại hội trường Việt Báo, Westminster, là lần đầu tiên tôi nghe Thái Hiền hát. Và cũng lần đầu tiên tôi nhìn thấy ca sĩ chính của chương trình có phong thái của một cô giáo hơn là một người đứng dưới ánh đèn màu.

Dĩ nhiên, đây là Thái Hiền, con gái của cố nhạc sĩ Phạm Duy, chứ chẳng phải một Thái Hiền nào khác. Thái Hiền của một thời “Bé Ca,” “Nữ Ca” với “Chú Bé Bắt Được Con Công,” “Bé Bắt Dế,” “Ông Trăng Xuống Chơi Cây Cau,” “Đốt Lá Trên Sân,”… với “Tuổi 13,” “Tuổi Mộng Mơ,” “Tuổi Biết Buồn,” “Tuổi Vu Vơ,” “Tuổi Bâng Khuâng,”…

Có điều tôi không thuộc thế hệ học trò đó để có thể nhớ tiếng hát Thái Hiền làm mình xao xuyến, ngẩn ngơ ra sao. Bởi, ngày Thái Hiền hồn nhiên mê hoặc những cô cậu tuổi ô mai thì tôi chưa kịp chào đời. Đến khi tôi vừa lớn thì Sài Gòn đã không có nhạc Phạm Duy, không còn tiếng hát Thái Hiền.

Thế nên, lần đầu tiên tôi nghe Thái Hiền, cũng là lần chị trở lại sân khấu sau gần cả chục năm vắng bóng (tôi nghe người ta nói vậy) với một lỗ tai sạch trơn cùng một trái tim không hoài niệm.

Thái Hiền trở lại sân khấu sau hơn chục năm vắng bóng. (Hình: Facebook Nina Hòa Bình)

Nhìn chị bước ra sân khấu, tôi ngạc nhiên. Thật sự ngạc nhiên. Hình như đó không phải là một ca sĩ tên tuổi đang đứng trước khán giả với những phục trang lộng lẫy, với những phụ kiện lỉnh kỉnh theo cùng. Mà Thái Hiền, như một cô giáo. Giản dị trong phục trang. Đơn giản trong trang điểm. Và, một phong thái điềm tĩnh đến lạ. Cùng cặp kính lão và mái tóc ngắn, thật ngắn, bạc nhiều hơn nửa.

Và chị hát. “Làm Sao Mà Quên Được.” “Tuổi 13.” “Tóc Mây.” “Tôi Đang Mơ Giấc Mộng Dài.” Bốn bài liền nhau, không nghỉ, và cũng không tìm cách nói với khán giả điều gì đó, để tìm kiếm sự đồng cảm. Chị chỉ hát. Hát như lần đầu được hát. Say sưa. Không vướng bận. Chẳng làm dáng. Với chất giọng trong vắt. Nhẹ như ru.

Nghe chị hát, tôi không có cảm giác mình bị trì níu, vẫy vùng trong hố thẳm của những xúc cảm. Mà chỉ thấy một điều gì đó thanh thoát đến lạ. Mình cứ như bay lên. Nhẹ bổng.

“Làm sao mà quên được/ Người em gái năm xưa/ Sao quên được đôi mắt/ Như ngôi sao trên trời.”

“Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng/ Mưa tôi trả về bong bóng vỡ đầy tay/ Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây/ Như một buổi hiên nhà nàng dịu mát.”

“Như cánh hoa đêm đong đưa nụ tình/ Gọi mời cơn gió hôn lá trên cao/ Như cánh chim đêm bơ vơ một mình/ Trời bao nhiêu gió tóc bao nhiêu buồn.”

“Tôi đang mơ giấc mộng dài/ Đừng lay tôi nhé, cuộc đời chung quanh/ Tôi đang nhìn thấy màu xanh/ Ở trên cây cành trôi xuống thân mình/ Tôi đang nhìn thấy màu hồng/ Ở khắp nẻo đường nhẹ thấm vào hồn.”

Từng lời hát cất lên. Những giai điệu ríu rít khán phòng. Mà, Thái Hiền dường như không hát vì sự hiện diện của khán giả. Chị hát cho một cõi nào đó, của thánh đường, của những gì thật trắng, thật trong. Và khán giả, tùy theo những trải nghiệm của mình, mà mơn man trong tiếng hát đó, trong “cõi của mình.”

Có người nói, “người ta lắng nghe Thái Hiền vì cô không hẳn đang trình diễn mà là đang kể chuyện, kể giản đơn nhưng tinh tế, không kiểu cách mà là những thấm đẫm chân thành. Giọng Thái Hiền là một giọng lạnh, (dường như) là một xa cách với những gì xung quanh – khi cô hát – nhưng lại ấm nồng như thỏi than dễ dàng hồng lên ánh lửa của yêu thương, của miên viễn ngọt ngào ký ức trong lòng những tâm hồn hoang vắng.”

Cô Gia My, một khán giả của đêm, nhận xét “Thái Hiền hôm nay nhìn khác với Thái Hiền của ‘Tuổi 13.’ Cô ấy trông chững chạc hơn nhưng giọng hát thì quá gợi cảm.” Còn khán giả Kim Trương thì cho rằng, “Nghe giọng Thái Hiền mình cứ nhớ lại thời ấy, ký ức quay lại thưở xưa. Giọng Thái Hiền vẫn hay như ngày nào.”

Tôi thì nghe Thái Hiền như nghe một giọng ca mới, tinh khiết. Giọng Thái Hiền thanh thoát như dáng dấp của chị, nhưng đối nghịch hoàn toàn với mái tóc bạc sương. “Thái Hiền tuy 60 tuổi, tóc đã bạc nhưng tâm hồn vẫn còn trẻ thơ như tuổi 13!” Chị trả lời tôi một cách giản dị như thế khi nghe hỏi “Điều gì giúp chị đạt được sự hồn nhiên, dễ thương, không có gì gượng ép như một số ca sĩ khác khi hát lại các ca khúc ‘Bé Ca?’”

“Được biết khi đang là một ca sĩ được ái mộ thì chị đột nhiên rời sân khấu cả một thời gian dài. Chị có thể cho biết lý do vì sau chị rời sân khấu không? Và giờ đây, điều gì khiến chị trở lại với khán giả hâm mộ?” Tôi tò mò hỏi.

Chị tâm sự, “Có một lúc trong cuộc đời mình bị những mất mát, rơi vào những thất vọng. Những điều đó làm cho Thái Hiền bị mất thăng bằng, mất tinh thần nên không còn muốn hát nữa. Nhưng rồi thời gian cũng nguôi ngoai. Sau này Thái Hiền suy nghĩ đến bố nhiều lắm và tự an ủi rằng chắc bố cũng muốn Thái Hiền phải mạnh mẽ lên.”

“Cùng lúc Thái Thảo gọi, rủ Thái Hiền hát một show để tưởng nhớ đến bố. Vậy là Thái Hiền đồng ý ngay. Nếu không là Thái Thảo mà là một người khác thì có thể Thái Hiền chưa chắc đã nhận lời. Có lẽ đây là một cái duyên để mình trở lại sân khấu chăng?” chị nói thêm.

Thái Hiền trở lại, cùng với các anh em mình, để hát những bài ca của bố Phạm Duy, “để cảm thấy rằng mình gần với gia đình hơn,” như chị nói.

Từ trái, ca sĩ Tuấn Ngọc, Thiên Phượng, Thái Thảo và Thái Hiền trong đêm nhạc “Cho Tôi Lại Ngày Nào.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Như đã nói, tôi nhìn Thái Hiền ra sân khấu hoàn toàn không như những ca sĩ tôi từng thấy, hơn nữa lại là một ca sĩ đã thành danh. Nhẹ nhàng. Chừng mực. Đơn giản. Và chỉ hát. Hát bù cho những năm không hát, trong say sưa.

Nghe Thái Hiền hát “Nghìn Trùng Xa Cách” mà xốn xang lạ. Không mang hơi hướng của sự nức nở, bi ai. Vẫn trong trẻo. Vẫn nhẹ tưng. Mà bồi hồi. Thấm đẫm.

“Sau thời gian dài không hát, Thái Hiền rất run khi trở lại sân khấu. Nhưng nhờ Thái Thảo, anh Tuấn Ngọc, và Thiên Phượng ủng hộ tinh thần nên cảm thấy yên tâm hơn,” chị nói, như một lời ghi nhận chân thành những gì mà người thân đã dành cho chị, vực chị đứng lên sau những mất mát.

Thái Hiền cho biết chị chưa có dự định nào cho việc trở lại với sân khấu thường xuyên hơn, nhưng “hy vọng trong tương lai sẽ có buổi diễn nữa nếu khán giả chưa chán nghe.”

Hy vọng của chị có lẽ cũng là hy vọng của nhiều người muốn lại được nghe tiếng hát trong trẻo quên thời gian. (Ngọc Lan)

 

áo mưa

  • trầm hương (ut)

 

Anh gọi điện thoại vào tận sở cho chị:
– Này, mẹ nó thấy thằng Ti mấy bữa nay có gì lạ không?
Thằng Ti, cái thằng trưởng nam của anh chị có gì lạ đâu nhỉ? Chị dửng dưng, tay vẫn di chuyển con chuột, mắt nhìn vào cái design đang dang dở trên màn hình:
– Không, nó vẫn thế đấy thôi.
mời đọc tiếp

bà già đi bụi

  • Nguyễn Ngọc Tư

 

Ngồi ở ngoài hiên có thể ngửi được mùi biển cả. Hoa cúc dại mọc liếm lên thềm. Ngôi nhà của tụi mình không cần rộng, chỉ cần kê vừa một cái giường và gian bếp. Ở đó có ông già hơi lãng đãng, đôi khi lấy điện thoại di động khuấy cà phê, hay ngồi nhìn mây những khi ti vi hết chương trình thế giới động vật. Ở đó có bà già hí húi cọ nồi, lâu lâu vói tay ra sau tự đấm lưng. Radio mở rọt rẹt chương trình ca cải lương cuối chiều, miệng bà cằn nhằn tối qua không ngủ được vì ông già ngáy dữ quá. Đêm nay tôi sẽ thủ cục muối hột, cứ hả họng ra ngáy là tôi thả vô miệng cho mặn thấy mồ tổ. Mặt ông già tê mê, khoái chí nói bà cằn nhằn cũng có duyên, y như hồi xưa vậy, thiệt chẳng bõ công tôi bỏ xứ theo bà. mời đọc tiếp

phất phơ quá khứ

  • trầm hương (ut)

Dễ đến gần 20 năm, nàng mới có dịp trở lại hít thở, cận kề cùng biển. Thành phố biển chốn nào thì cũng giống nhau ở hơi biển nồng, cái nóng hâm hấp thịt da và chất muối chừng như lẫn cùng không khí. Đêm đầu tiên ngồi nơi hàng hiên ở tầng lầu ba nhìn ra biển, nghe tiếng sóng bập bềnh, gió biển thổi lồng lộng, gió thổi những sợi tóc nàng bay phơ phất, tiếng anh Thao lẫn trong gió như lời thì thầm của quá khứ.
mời đọc tiếp

mối tình cầm xuống tuyền đài

  •  trầm hương (ut)

Tôi luôn là kẻ chậm tiến và chậm tiêu với kỹ thuật trong đời sống. Khi phong trào vẽ, không bằng cọ tay mà bằng con chuột máy vi tính bắt đầu khởi sự rầm rộ, tôi vẫn khư khư không chịu nhả cây cọ lông Trung Quốc (ý là cái cọ làm bằng lông thỏ của Trung Quốc chứ không phải bằng cái… hair của người Trung Quốc) và những tuýp màu đủ cỡ. Nhà tôi nhẹ nhàng: “Em thử đổi sang vẽ trên máy vi tính xem sao.”. Tôi lắc đầu quầy quậy, “Dùng con chuột để vẽ ấy à? Sao gọi đó là tranh được?”. Cậu nhỏ – em người bạn- đang học Graphic Design ở đại học Mỹ phân bua: “Những softwares về art bây giờ hay lắm. Chị cũng pha màu, chọn cây cọ hay bút chì, bút mực v v… rồi vẽ mà không sợ bị dơ quần áo. Lại khỏi phải rửa dọn”. Trời, họa sĩ ăn tiền ở những vệt màu lấm lem trên y phục. Cái dấu ấn nghệ sĩ lồ lộ mà “chú ấy”  dám gọi phàm tục là “dơ”. Không được. Nội cái chuyện không có những vết dơ đã khiến tôi thêm ác cảm với con chuột. mời đọc tiếp